1 00:01:04,290 --> 00:01:16,160 Dịch Bởi Nhóm Dịch Mr.Fu yh: dichthuat_mr.fu@yahoo.com 2 00:01:18,590 --> 00:01:19,760 Hít thở sâu. 3 00:01:27,430 --> 00:01:31,110 Chúng ta không thể quên năm tháng tuổi trẻ của họ. 4 00:01:33,690 --> 00:01:36,610 Cha tôi, Stephan Gold, 5 00:01:36,770 --> 00:01:39,450 là chỉ huy đơn vị trẻ nhất ở Mossad. 6 00:01:40,780 --> 00:01:45,450 David Peretz mừng sinh nhật lần 29 trong lúc đang làm nhiệm vụ. 7 00:01:48,620 --> 00:01:50,710 Khi mẹ tôi đi qua chốt kiểm soát, 8 00:01:50,790 --> 00:01:53,130 vào vùng phía Đông Berlin do quân Sô-Viết kiểm soát, 9 00:01:54,170 --> 00:01:56,140 Bà chỉ mới 25 tuổi. 10 00:01:59,010 --> 00:02:02,380 Họ dũng cảm đối đầu với những thế lực hung ác. 11 00:02:04,300 --> 00:02:06,520 1 người đàn ông với những cuộc thí nghiệm tàn bạo 12 00:02:06,800 --> 00:02:10,230 khiến hàng ngàn người chết và cơ thể không còn nguyên vẹn, 13 00:02:11,230 --> 00:02:15,700 Người đã làm nhơ nhuốc lịch sử ngành y và được biết với cái tên 14 00:02:16,860 --> 00:02:18,950 bác sĩ phẩu thuật của Birkenau. 15 00:02:22,490 --> 00:02:25,370 Nhiệm vụ của họ là bắt sống ông ta 16 00:02:25,450 --> 00:02:28,500 và đưa ông ta về Israel để tòa xét xử. 17 00:02:31,200 --> 00:02:35,050 Nhưng thay vào đó, nhiệm vụ đã kết thúc trên con đường ở Đông Berlin. 18 00:02:37,540 --> 00:02:42,270 3 người họ đã dám nhớ lại giấc mơ kinh hoàng nhất của người Israel, 19 00:02:43,170 --> 00:02:44,680 và cũng là nỗi đau lớn nhất của bà. 20 00:02:46,260 --> 00:02:49,010 Trong nhiệm vụ đối đầu với 1 tên quái vật 21 00:02:49,930 --> 00:02:52,350 họ đã chế ngự được nó. 22 00:02:55,560 --> 00:03:01,280 Cuốn sách này xin tặng cho nguồn cảm hứng của tôi 23 00:03:02,440 --> 00:03:04,540 mẹ tôi, Rachel Singer. 24 00:03:09,870 --> 00:03:11,080 Mẹ 25 00:03:12,250 --> 00:03:13,620 Mẹ, 26 00:03:14,870 --> 00:03:17,380 Con rất tự hào được là con gái mẹ. 27 00:04:20,650 --> 00:04:22,900 David Peretz? Phải. 28 00:04:23,020 --> 00:04:24,320 Ông đang đợi tôi? 29 00:04:25,400 --> 00:04:27,320 Phải, tôi đang đợi anh. 30 00:04:27,490 --> 00:04:29,030 Ông đi với tôi được không? 31 00:04:36,950 --> 00:04:38,000 Đi thôi. 32 00:06:20,390 --> 00:06:21,810 Ông không sao chứ? 33 00:06:23,940 --> 00:06:26,060 Xin lỗi, tôi nghĩ rằng... 34 00:06:42,910 --> 00:06:44,340 Khi nào mẹ mới chịu dừng lại? 35 00:06:45,290 --> 00:06:46,340 Dừng việc gì? 36 00:06:46,420 --> 00:06:47,760 Hút thuốc. 37 00:06:48,420 --> 00:06:50,590 Mẹ đã bỏ rượu con còn muốn gì nữa? 38 00:06:51,300 --> 00:06:53,020 Được rồi, mẹ sẽ sớm bỏ. 39 00:06:53,170 --> 00:06:55,850 Con hy vọng thế hãy làm vì cháu ngoại của mẹ. 40 00:06:55,930 --> 00:06:59,180 Tôi đã đánh dấu có lẽ là từ chương 11. 41 00:06:59,260 --> 00:07:00,690 Tốt. Cám ơn. 42 00:07:04,310 --> 00:07:06,110 Hẳn bà rất tự hào. 43 00:07:09,110 --> 00:07:11,610 Phải, đây là thành công lớn. 44 00:07:13,320 --> 00:07:14,910 Tôi rất tự hào về con bé. 45 00:07:15,200 --> 00:07:17,790 Tôi chắc bà giữ vai trò quan trọng trong cuộc nghiên cứu. 46 00:07:18,570 --> 00:07:20,700 Thật ra mẹ tôi đã trải qua tất cả những cuộc chất vấn. 47 00:07:21,080 --> 00:07:22,620 Cha tôi chỉ ba hoa thôi. 48 00:07:23,450 --> 00:07:25,920 Tôi là phóng viên duy nhất ở Israel bà ấy không muốn kể lại. 49 00:07:28,460 --> 00:07:29,840 Mẹ tưởng ông ấy không đến. 50 00:07:31,130 --> 00:07:32,300 Ngồi đi. 51 00:07:33,260 --> 00:07:34,510 Con cũng nghĩ vậy. 52 00:07:34,800 --> 00:07:36,800 Chúa ơi, giống mùa bầu cử quá. 53 00:07:38,300 --> 00:07:40,150 Bố đã đến. 54 00:07:40,890 --> 00:07:41,980 Dĩ nhiên ta tới. 55 00:07:44,730 --> 00:07:47,190 Rachel. Stephan. 56 00:07:48,150 --> 00:07:49,900 Con là chuyên gia 57 00:07:49,980 --> 00:07:51,480 có thể con nên cho cha biết vài chuyện 58 00:07:51,650 --> 00:07:54,030 Ai là người đẹp trai trên bìa sách? 59 00:07:56,650 --> 00:07:57,830 Mọi việc ổn chứ? 60 00:07:57,910 --> 00:07:59,250 Cô ấy rất tuyệt vời. 61 00:07:59,410 --> 00:08:02,160 Tốt Rất tốt. 62 00:08:02,490 --> 00:08:04,340 Tôi muốn cám ơn tất cả mọi người 63 00:08:04,410 --> 00:08:08,260 đã dự buổi lễ chúc mừng ngày phát hàng cuốn sách. 64 00:08:08,580 --> 00:08:11,380 Và tôi chắc chúng ta rất xúc động 65 00:08:11,540 --> 00:08:15,390 vì sự có mặt của 2 vị anh hùng trong câu chuyện vào buổi tối nay. 66 00:08:19,840 --> 00:08:24,520 Và còn hơn thế nữa 1 người trong số họ đồng ý đọc cho chúng ta nghe 67 00:08:25,520 --> 00:08:27,270 Mời bà Rachel Singer. 68 00:08:39,740 --> 00:08:42,910 "Vào buổi tối ngày 31 tháng 12, 69 00:08:43,080 --> 00:08:45,080 "trời bắt đầu mưa nặng hạt. 70 00:08:46,540 --> 00:08:49,710 "Họ bị cô lập với thế giới bên ngoài, 71 00:08:50,540 --> 00:08:53,010 "chỉ khi cô ấy nhìn qua cửa sổ 72 00:08:53,090 --> 00:08:56,060 "thì Rachel mới nhớ rằng bây giờ đang là Tết." 73 00:08:57,920 --> 00:09:00,720 "Pháo hoa bắn rực bầu trời, 74 00:09:00,890 --> 00:09:03,430 "và mọi người ở Berlin đang ăn mừng. " 75 00:12:26,840 --> 00:12:28,940 Việc gì quan trọng thế? Ta đang đi đâu? 76 00:12:30,850 --> 00:12:32,850 Đến nhà của Daviol. 77 00:12:34,100 --> 00:12:35,070 David? 78 00:12:35,140 --> 00:12:36,440 Tôi biết ông ta đến gặp bà hôm qua. 79 00:12:38,390 --> 00:12:42,770 Gì đây? Người chồng cũ ghen tuông hay 1 quan chức tình báo? 80 00:12:42,940 --> 00:12:44,490 Ông ta muốn gì? 81 00:12:45,190 --> 00:12:49,540 Ông ta kể về những chuyến du lịch những gì đã được dạy 82 00:12:49,700 --> 00:12:52,790 Chúng tôi nói chuyện vài phút sau đó tôi có việc phải đi. 83 00:12:56,080 --> 00:12:58,750 Nếu không tin tôi ông cứ hỏi ông ta. 84 00:14:29,960 --> 00:14:31,590 Tại sao ông ấy làm thế? 85 00:15:20,640 --> 00:15:22,440 Xe tôi đang chờ bên ngoài. 86 00:15:30,270 --> 00:15:31,320 Xuống đây mẹ! 87 00:17:20,590 --> 00:17:22,690 Tôi là David. Tôi là Rachel. 88 00:17:50,660 --> 00:17:52,670 Stephan. Đây là Rachel. 89 00:18:01,630 --> 00:18:04,480 TÔi ngủ ở đâu? - Trong phòng của tôi. 90 00:18:06,100 --> 00:18:08,100 Tôi sẽ dọn qua ngủ với anh ta Cô ở phòng cuối. 91 00:18:14,610 --> 00:18:16,280 Anh thấy vợ mới của mình thế nào? 92 00:18:16,730 --> 00:18:18,330 Quá trẻ - Rất dễ thương. 93 00:18:19,740 --> 00:18:20,910 Anh không nhận ra? 94 00:18:21,610 --> 00:18:22,740 Biết tôi nhận ra điều gì không? 95 00:18:22,820 --> 00:18:25,950 Tôi nhận ra anh không để ý đến phụ nữ. 96 00:18:26,240 --> 00:18:27,460 Tôi quen anh bao lâu rồi? 97 00:18:27,530 --> 00:18:29,080 Tôi không biết. 98 00:18:29,240 --> 00:18:30,590 2 năm 99 00:18:30,660 --> 00:18:33,540 Tất cả những nơi ta đến anh không bao giờ nhìn các cô gái. 100 00:18:33,710 --> 00:18:36,960 Anh có chuyện gì muốn nói trước khi tôi ngủ không? 101 00:18:55,270 --> 00:18:56,860 Tôi nghĩ anh đã nhận ra. 102 00:19:05,320 --> 00:19:06,410 Sao? 103 00:19:15,920 --> 00:19:17,010 Giờ từ sau lưng. 104 00:19:18,920 --> 00:19:20,090 Cô đến từ đâu? 105 00:19:20,170 --> 00:19:21,300 Argentina. 106 00:19:21,510 --> 00:19:23,180 Thật sao? Vùng nào? - Cérdoba. 107 00:19:25,840 --> 00:19:27,260 Cô làm gì ở đó? 108 00:19:27,340 --> 00:19:29,140 Chống tôi là nhà hóa học công nghiệp. 109 00:19:29,890 --> 00:19:31,690 Anh ta trông rất giống nhà hóa học. 110 00:19:38,360 --> 00:19:40,610 Cô ta sẽ không dừng đâu, David. Tránh ra. 111 00:19:40,690 --> 00:19:41,940 Trước đây cô làm gì? 112 00:19:45,530 --> 00:19:47,620 Trước khi đến Argentina Tôi sống ở Hungary, 113 00:19:47,700 --> 00:19:50,040 nơi chồng tôi nghiên cứu hóa học. 114 00:19:50,870 --> 00:19:53,040 Ở Mossad, cô đã làm gì? 115 00:19:54,200 --> 00:19:55,170 Giao liên. 116 00:19:55,250 --> 00:19:56,720 Cụ thể là làm gì? 117 00:19:58,630 --> 00:19:59,720 Biên dịch viên. 118 00:20:01,880 --> 00:20:03,220 Biên dịch viên? 119 00:20:03,420 --> 00:20:05,390 Vậy là lần đầu tiên ra chiến trường? 120 00:20:09,220 --> 00:20:11,100 Tốt. 121 00:20:16,060 --> 00:20:17,400 Chào mừng tham gia nhiệm vụ. 122 00:26:39,190 --> 00:26:41,410 Hệ thống vận chuyển ở Tây Berlin. 123 00:26:42,070 --> 00:26:46,200 Khi bức tường được xây dựng 1 số trạm bị nằm sai hướng, 124 00:26:46,370 --> 00:26:48,160 ở vùng phía đông. 125 00:26:48,830 --> 00:26:51,050 Chúng bị đóng cửa và có lính bảo vệ. 126 00:26:51,750 --> 00:26:54,500 Chúng sẽ bắn bỏ bất cứ ai muốn trốn thoát. 127 00:26:55,750 --> 00:26:57,380 Đây là nơi ta đưa hắn ra. 128 00:26:58,590 --> 00:26:59,760 Đó là trạm bỏ hoang. 129 00:26:59,840 --> 00:27:02,680 Tàu lửa Tây Berlin đi qua trạm trên đường ray này, 130 00:27:03,720 --> 00:27:05,690 nhưng sẽ không dừng lại. - Thường là thế. 131 00:27:08,050 --> 00:27:11,350 1, 2, 3, 4... 132 00:27:16,690 --> 00:27:18,320 Mỗi chuyến tàu hết 14 giây 133 00:27:18,480 --> 00:27:20,610 Trạm được canh gác ngày đêm. 134 00:27:21,280 --> 00:27:23,950 Cầu thang xuống đường ray cũng bị khóa lại. 135 00:27:24,780 --> 00:27:28,280 Lái tàu dừng bất thường dưới câu cầu. 136 00:27:28,950 --> 00:27:32,420 2 chuyến hàng cuối sẽ ở quanh đây Chúng sẽ trống rỗng. 137 00:27:33,620 --> 00:27:37,380 Khi tàu dừng lại, lính canh sẽ không thấy hàng rào này 138 00:27:37,540 --> 00:27:39,540 hay bất cứ thứ gì xảy ra phía bên kia. 139 00:27:40,500 --> 00:27:44,010 Và phía bên kia hàng rào là bãi xe bưu điện. 140 00:27:44,670 --> 00:27:46,520 Các chiếc xe ra vào suốt ngày. 141 00:27:47,800 --> 00:27:50,430 Chúng ta sẽ cho thêm 1 chiếc xe với 1 kiện hàng 142 00:27:52,060 --> 00:27:53,520 Khi ta đến Tây Berlin, 143 00:27:53,600 --> 00:27:55,320 ta sẽ được chuyển đến căn cứ không quânTempelhof, 144 00:27:55,440 --> 00:27:56,940 và đi máy bay riêng đến Israel. 145 00:27:57,310 --> 00:28:01,030 Đó là giấy gói bên ngoài giờ ta cần là món quà. 146 00:28:23,170 --> 00:28:24,420 Thử cái này đi. 147 00:28:35,980 --> 00:28:36,980 Cảm thấy thế nào? 148 00:28:37,060 --> 00:28:38,230 Rất đẹp. 149 00:28:41,820 --> 00:28:44,940 Cô là mật vụ ở Mossad, suốt những năm luyện tập, 150 00:28:45,030 --> 00:28:47,870 với kĩ năng thiện xạ cao cấp 151 00:28:48,030 --> 00:28:50,030 và nhiệm vụ lớn đầu tiên của cô là may vá. 152 00:28:50,200 --> 00:28:52,000 Tôi là chuyên gia may trang phục 153 00:28:52,660 --> 00:28:54,210 Tôi không cãi nhau với phụ nữ có vũ trang. 154 00:28:55,410 --> 00:28:56,540 Xin lỗi. 155 00:29:10,510 --> 00:29:11,850 Gì đây? 156 00:29:12,010 --> 00:29:14,060 Nó không có tên - Phân. 157 00:29:15,220 --> 00:29:16,480 Giờ thì có tên rồi. 158 00:29:20,140 --> 00:29:21,440 Hôm nay là sinh nhật tôi. 159 00:29:31,700 --> 00:29:34,120 Vào 18 tuổi sẽ được đám cưới 160 00:29:34,200 --> 00:29:35,700 Chúng ta đã quá già cho những thứ đó. 161 00:29:37,910 --> 00:29:42,920 Anh 29 tuổi? Ở tuổi 20, anh phải theo đuổi mục tiêu trong đời. 162 00:29:43,080 --> 00:29:44,680 Mục tiêu của cô là gì, Rachel? 163 00:29:45,090 --> 00:29:47,640 Không biết tôi đang đợi tìm ra nó. 164 00:29:47,800 --> 00:29:49,140 Tuổi trẻ. 165 00:29:49,300 --> 00:29:52,390 Còn anh thì sao? Anh có mục tiêu không? 166 00:29:52,550 --> 00:29:55,020 Gia đình tôi tin vào mục đích. 167 00:29:55,260 --> 00:29:56,890 Chúng tôi là những người rất cầu tiến. 168 00:29:57,060 --> 00:29:59,940 Cha tôi là giám đốc công ty thu nợ khi ông được 50 tuổi. 169 00:30:00,100 --> 00:30:01,480 Vậy mục tiêu của anh là gì? 170 00:30:01,640 --> 00:30:03,270 Giám đốc công ty thu nợ lúc 40 tuổi. 171 00:30:08,280 --> 00:30:11,500 Còn anh thì sao? Mục tiêu của anh trong đời là gì? 172 00:30:13,280 --> 00:30:14,660 Là thế này. 173 00:30:14,820 --> 00:30:17,330 Thế này? Anh chỉ muốn thế thôi? 174 00:30:18,540 --> 00:30:20,910 Nói đi Anh muốn điều gì trong cuộc sống? 175 00:30:23,420 --> 00:30:25,010 Muốn bắt Vogel. 176 00:30:26,290 --> 00:30:30,340 Tôi muốn đưa hắn ra tòa xét xử và muốn cả thế giới chứng kiến 177 00:30:31,470 --> 00:30:33,510 để mọi người biết hắn đã làm gì/ 178 00:30:34,970 --> 00:30:36,390 Tôi muốn tất cả biết sự thật. 179 00:30:44,190 --> 00:30:45,690 Và tôi muốn uống thêm rượu. 180 00:30:54,860 --> 00:30:56,210 Quên đi. 181 00:30:58,030 --> 00:30:59,380 Quên gì? 182 00:31:00,200 --> 00:31:03,210 Tôi đã ở cùng anh ta 2 năm và vẫn chưa hiểu rõ anh ta. 183 00:31:03,290 --> 00:31:04,920 Không ai hiểu anh ta. 184 00:31:05,580 --> 00:31:06,800 Anh ta luôn cô độc. 185 00:31:06,880 --> 00:31:08,380 Còn gia đình thì sao? 186 00:31:12,050 --> 00:31:13,050 Tất cả bọn họ? 187 00:31:14,090 --> 00:31:15,440 Tất cả. 188 00:31:18,050 --> 00:31:20,400 Có lẽ sống sót không phải là điều may mắn 189 00:33:01,280 --> 00:33:02,330 Frau Roget. 190 00:33:41,700 --> 00:33:42,870 Cô không sao chứ? 191 00:34:16,190 --> 00:34:19,570 Danh tính đã được xác nhận chúng ta được bật đèn xanh. 192 00:34:20,740 --> 00:34:22,240 Vào ngày mốt. 193 00:35:26,220 --> 00:35:28,140 Cô đã làm 1 việc can đảm. 194 00:35:30,510 --> 00:35:32,270 Tôi không can đảm. 195 00:35:33,180 --> 00:35:34,730 Tôi hoản sợ. 196 00:35:35,650 --> 00:35:39,070 Nhưng cô đang làm vì cô biết nó rất quan trọng. 197 00:35:48,660 --> 00:35:49,830 David... 198 00:37:21,750 --> 00:37:23,420 Đó là rượu whiskey. 199 00:37:38,430 --> 00:37:39,900 Cô đẹp lắm. 200 00:47:28,520 --> 00:47:31,240 Phải đưa hắn lên tàu Giúp tôi mau. 201 00:47:45,870 --> 00:47:47,720 Chúng ta phải đi ngay! 202 00:47:48,250 --> 00:47:49,550 Thiếu cô ấy thì không. 203 00:48:27,580 --> 00:48:28,710 Đi thôi! 204 00:48:37,470 --> 00:48:38,560 Nhảy! 205 00:48:44,430 --> 00:48:45,430 Cuối xuống! 206 00:49:09,330 --> 00:49:10,800 Hắn chết chưa? - Ai? 207 00:49:10,960 --> 00:49:13,880 Tên lính đã thấy mặt cô Hắn chết chưa? 208 00:49:14,300 --> 00:49:15,300 Chưa. 209 00:49:16,340 --> 00:49:19,640 Sao Vogel vẫn tỉnht? Chuyện quái này sao lại xảy ra? 210 00:49:19,800 --> 00:49:21,850 Đã tiêm đủ thuốc cho hắn chưa? 211 00:49:23,140 --> 00:49:25,230 Cô đã tiêm đủ thuốc cho hắn chưa? 212 00:49:25,310 --> 00:49:27,180 Tôi không biết Tôi tưởng đã làm rồi 213 00:49:30,520 --> 00:49:32,190 Nhiệm vụ của chúng ta đã thất bại. 214 00:49:32,860 --> 00:49:34,030 Chưa đâu. 215 00:49:34,690 --> 00:49:36,820 Chúng ta đã khiến tổ quốc và gia đình thất vọng 216 00:49:36,940 --> 00:49:39,870 Chúng ta vẫn giữ hắn Nhiệm vụ chưa kết thúc! 217 00:49:41,620 --> 00:49:42,790 Chúng ta vẫn còn giữ hắn! 218 00:50:17,690 --> 00:50:19,040 Anh liên lạc chưa? 219 00:50:20,650 --> 00:50:22,000 Có kế hoạch chưa? 220 00:50:22,660 --> 00:50:23,830 Họ nói gì? 221 00:50:23,910 --> 00:50:25,030 Sẽ tốn thời gian. 222 00:50:25,990 --> 00:50:29,170 Họ cần mở đường mới. 223 00:50:29,250 --> 00:50:31,000 Họ cần giúp đỡ về chính trị. 224 00:50:32,370 --> 00:50:34,250 Họ sẽ thử nói chuyện với người Mỹ. 225 00:50:37,880 --> 00:50:40,800 Ta sẽ thay phiên canh chừng hắn. 226 00:50:40,880 --> 00:50:42,880 Cho hắn ăn vào cuối mỗi ca trực. 227 00:50:44,050 --> 00:50:45,400 Ta phải đưa hắn còn sống trở về. 228 00:50:45,550 --> 00:50:48,350 Cô đã bị lộ Không được ra khỏi nhà. 229 00:50:50,390 --> 00:50:51,770 Ta có thể làm được. 230 00:50:53,100 --> 00:50:54,900 Ta sẽ đưa hắn trở về Israel. 231 00:50:55,900 --> 00:50:57,520 Ta sẽ cho thế giới thấy những gì hắn đã làm 232 00:51:54,250 --> 00:51:55,290 Khốn kiếp. 233 00:54:08,300 --> 00:54:09,390 Cô không được nói chuyện với hắn. 234 00:54:09,470 --> 00:54:10,640 Tôi không nói gì cả. 235 00:54:10,720 --> 00:54:12,940 Cô không được nghe hắn nói - Tôi biết. 236 00:54:13,010 --> 00:54:14,810 TÔi không tức giận tôi đang dặn cô. 237 00:54:14,890 --> 00:54:17,190 Chúng ta không được nói chuyện hay nghe những gì hắn nói. 238 00:54:17,470 --> 00:54:20,600 Hắn không phải con người. 239 00:54:24,770 --> 00:54:26,370 Chúng ta đã được giao hẹn. 240 00:54:27,320 --> 00:54:31,240 10 ngày Người Mỹ sẽ giúp ta. 241 00:54:31,910 --> 00:54:32,910 Tốt. 242 00:54:34,410 --> 00:54:35,500 Không. 243 00:57:56,070 --> 00:58:00,490 Cô nên thử ăn chanh vào buổi sáng bị ốm. 244 00:58:03,660 --> 00:58:05,210 Họ nói nó rất hữu hiệu. 245 00:58:08,540 --> 00:58:10,010 Tên cô là gì? 246 00:58:12,330 --> 00:58:16,510 Hannah? Sarah? Rachel? Esther? 247 00:58:17,670 --> 00:58:20,220 Cô là người Do thái chính gốc? 248 00:58:20,300 --> 00:58:21,600 Đó là điều tốt. 249 00:58:21,760 --> 00:58:23,230 Rất tốt. 250 00:58:27,890 --> 00:58:30,190 Tôi hiểu cô rất rõ. 251 00:58:30,940 --> 00:58:32,980 Cô không nói dối khi ở bệnh viện 252 00:58:33,060 --> 00:58:35,440 khi cô kể với tôi về mẹ cô phải không? 253 00:58:35,610 --> 00:58:36,860 Về cái chết của bà ấy? 254 00:58:39,190 --> 00:58:42,120 Tôi rất tiếc vì mất mác của cô. 255 00:58:54,630 --> 00:58:57,130 Chuyện gì đã xảy ra? - Không có gì. 256 00:58:57,300 --> 00:58:58,640 Chuyện gì thế? 257 00:58:58,800 --> 00:59:00,510 Hắn hiểu chúng ta - Cái gì? 258 00:59:00,720 --> 00:59:02,560 Hắn đã nói với tôi. 259 00:59:02,720 --> 00:59:05,310 Hắn biết ta nói gì Hắn biết ta nghĩ gì. 260 00:59:05,470 --> 00:59:07,560 Không sao Chuyện này sẽ sớm kết thúc. 261 00:59:07,720 --> 00:59:09,770 Sao anh không đi? 262 00:59:09,850 --> 00:59:13,020 Tại trạm xe lửa, anh có thể bỏ trốn Tại sao anh không làm? 263 00:59:41,920 --> 00:59:43,100 Họ đã nói gì? 264 00:59:44,720 --> 00:59:45,760 DAVIDZ Stephan? 265 00:59:47,390 --> 00:59:48,730 Không thể nào. 266 00:59:50,140 --> 00:59:51,140 Nghĩa là sao? 267 00:59:51,220 --> 00:59:52,350 Người Mỹ đã rút quân. 268 00:59:52,430 --> 00:59:53,530 Cô cho hắn ăn chưa? 269 00:59:53,770 --> 00:59:55,400 Chúa ơi - Cô cho hắn ăn chưa? 270 00:59:55,480 --> 00:59:57,400 Giờ kế hoạch là gì? - Ta phải đưa hắn đến sân bay 271 00:59:57,480 --> 00:59:58,480 Tôi đang hỏi cô ta. 272 00:59:58,560 --> 00:59:59,820 Tôi đang nói chuyện với cô ấy! 273 01:00:00,320 --> 01:00:01,860 Tình cờ bây giờ là ca trực của cô ta 274 01:00:01,940 --> 01:00:03,740 nhưng thay vì làm những việc mình phải làm 275 01:00:03,820 --> 01:00:04,950 cô ta lại ra đây với anh. 276 01:00:05,030 --> 01:00:07,780 Trả lời câu hỏi đi Cô đút cho hắn ăn? 277 01:00:07,990 --> 01:00:09,240 Rồi, tôi đã cho ông ta ăn. 278 01:00:10,830 --> 01:00:13,580 Không có kế hoạch nào cả! 279 01:00:14,160 --> 01:00:16,790 Cảnh sát đang ở khắp nơi chúng lùng sục từng căn nhà 280 01:00:16,960 --> 01:00:19,800 Chúng ta đã giết 1 người và giờ người Mỹ muốn rút quân. 281 01:00:19,960 --> 01:00:21,550 Họ không liên quan đến ta nữa. 282 01:00:21,750 --> 01:00:25,130 Mọi việc đang rối và họ muốn bỏ đi càng sớm càng tốt. 283 01:00:25,300 --> 01:00:26,550 Họ không thể bỏ ta lại. 284 01:00:26,630 --> 01:00:27,810 Có thể chứ. 285 01:00:27,970 --> 01:00:29,220 Vì ta đã gây rắc rối. 286 01:00:29,300 --> 01:00:31,680 Ta gây rắc rối và giờ ta phải tự lo! 287 01:00:31,760 --> 01:00:32,730 Không. 288 01:00:35,810 --> 01:00:36,980 Anh có bị theo đuôi không? 289 01:00:37,850 --> 01:00:39,320 Có lẽ nào là... 290 01:00:41,190 --> 01:00:42,190 Stephan. 291 01:00:42,650 --> 01:00:44,450 Stephan. Stephan. 292 01:00:44,940 --> 01:00:46,320 Nếu là chúng, hắn phải chết. 293 01:00:47,110 --> 01:00:48,660 Tránh ra - Anh không được làm thế. 294 01:00:48,740 --> 01:00:50,370 Tôi không thể để hắn thoát Tránh ra. 295 01:00:50,490 --> 01:00:52,330 Việc này không có trong nhiệm vụ - Tránh ra! 296 01:00:52,620 --> 01:00:55,290 Anh không được làm thế - Tránh ra chỗ khác. 297 01:00:56,620 --> 01:00:57,670 Đây không phải nhiệm vụ của ta 298 01:00:57,750 --> 01:00:59,340 Tôi quyết định nhiệm vụ là gì/. 299 01:00:59,500 --> 01:01:00,470 Chúng ta sẽ hoàn thành nó. 300 01:01:00,540 --> 01:01:01,970 Tôi đường cho tôi! 301 01:01:10,470 --> 01:01:12,970 Là người phụ nữ từ căn hộ tầng hầm. 302 01:01:13,680 --> 01:01:16,180 Cô ta mời chúng ta đến buổi tiệc Tết. 303 01:01:22,060 --> 01:01:23,570 Chúng ta sẽ thoát được. 304 01:01:25,570 --> 01:01:27,370 Họ sẽ nghĩ ra kế hoạch khác. 305 01:02:20,460 --> 01:02:22,080 Anh làm gì thế? 306 01:02:23,250 --> 01:02:24,590 Đến ca của anh rồi. 307 01:02:25,710 --> 01:02:27,680 Cô biết thứ này không? - Thứ gì? 308 01:02:28,420 --> 01:02:30,770 Miệng ông ta bị dán lại Anh muốn ông ta chết vì ngạt thở? 309 01:02:31,470 --> 01:02:34,940 Tôi chán thấy mặt hắn rồi Vào lại trong đó đi. 310 01:02:37,430 --> 01:02:38,810 Anh không được làm thế nữa. 311 01:02:41,980 --> 01:02:43,200 Anh không có quyền ra lệnh, David. 312 01:02:43,560 --> 01:02:46,780 Đang là ca trực của anh Hãy quay lại trong đó. 313 01:02:48,230 --> 01:02:49,580 Dừng lại! 314 01:02:53,110 --> 01:02:54,460 Chúng ta không phải những con thú. 315 01:02:55,740 --> 01:02:57,290 Anh nhớ chúng ta là gì không? 316 01:02:57,990 --> 01:02:59,840 Anh nhớ chúng ta đã không như thế nào không? 317 01:03:05,460 --> 01:03:07,300 CÔ làm gì thế? - Tôi phải ra ngoài. 318 01:03:07,460 --> 01:03:08,590 Không được. 319 01:03:08,670 --> 01:03:10,590 Tránh đường Tôi muốn ra ngoài. 320 01:03:10,760 --> 01:03:11,760 Cô ta muốn ra ngoài. 321 01:03:11,840 --> 01:03:13,470 Vài phút thôi tôi sẽ không để bị thấy! 322 01:03:13,630 --> 01:03:15,680 Nói với anh ta đi Tôi chỉ muốn đi dạo 323 01:03:15,930 --> 01:03:17,050 Cô không được ra ngoài. 324 01:03:17,140 --> 01:03:18,980 Tôi muốn hít thở không khí tôi không thở được. 325 01:03:19,100 --> 01:03:20,100 Rachel... 326 01:03:20,180 --> 01:03:21,810 Tránh xa tôi ra. 327 01:03:45,500 --> 01:03:46,880 Cám ơn David. 328 01:03:55,180 --> 01:03:58,600 Nếu có lựa chọn tôi muốn để Rachel đút tôi ăn. 329 01:04:02,680 --> 01:04:04,030 Vì thế hãy nhẹ nhàng giùm. 330 01:04:06,270 --> 01:04:09,570 Kiếp trước chắc cô ta là y tá. 331 01:04:11,690 --> 01:04:13,040 Hôm nay cô ấy thế nào? 332 01:04:14,740 --> 01:04:16,790 Anh nên để cô ta nghỉ ngơi thêm. 333 01:04:17,740 --> 01:04:21,370 Đây là thời gian nguy hiểm 1-2 tháng đầu khi mang thai 334 01:04:24,250 --> 01:04:25,750 Anh không biết? 335 01:04:29,540 --> 01:04:31,470 Và anh không phải người cha. 336 01:04:33,590 --> 01:04:37,970 Tôi đã nghĩ đó là anh Tôi nghĩ... không biết nữa. 337 01:04:40,390 --> 01:04:41,980 Cách anh nhìn cô ta. 338 01:04:43,720 --> 01:04:48,230 Cách cô ta nhìn anh Chắc phải khó khăn lắm. 339 01:04:49,610 --> 01:04:52,320 Tôi sẽ không chọn Stephan làm người trong nhà. 340 01:04:53,230 --> 01:04:56,410 Quá tham vọng, quá... Tôi không biết nữa. 341 01:04:57,070 --> 01:05:01,250 Nhưng anh, David tôi thấy anh cùng bọn trẻ. 342 01:05:01,410 --> 01:05:02,580 Im đi. 343 01:05:04,580 --> 01:05:09,080 Tôi đang thể hiện sự đồng cảm với sự chịu đựng của anh. 344 01:05:10,750 --> 01:05:13,430 Con quái vật như ông biết gì về chịu đựng? 345 01:05:14,800 --> 01:05:16,140 Tôi là 1 bác sĩ, David. 346 01:05:17,510 --> 01:05:22,440 Ông làm mù mặt bọn trẻ khi cố thay đổi màu mắt của chúng. 347 01:05:23,100 --> 01:05:24,940 Ông tiêm xăng vào người khác. 348 01:05:25,600 --> 01:05:29,320 Ông thay thế tay chân họ và nhìn họ... 349 01:05:33,770 --> 01:05:37,200 Đó không phải y học Đó là sự bệnh hoạn. 350 01:05:38,490 --> 01:05:39,830 Đó là căn bệnh. 351 01:05:39,990 --> 01:05:44,960 Tất cả chúng tôi đều điên Đó có phải câu trả lời không? 352 01:05:45,120 --> 01:05:48,210 Không có câu trả lời nào Tôi không tìm câu trả lời. 353 01:05:48,370 --> 01:05:49,870 Tôi không ... 354 01:05:56,340 --> 01:05:57,680 Anh đang run rẩy. 355 01:06:00,890 --> 01:06:04,060 Tôi nghĩ anh mới là người đang sợ, David. 356 01:06:04,720 --> 01:06:06,470 Sợ hãi con quái vật. 357 01:06:16,820 --> 01:06:20,540 Sao anh nghĩ việc giết người lại dễ dàng thế? 358 01:06:22,740 --> 01:06:24,210 Sự yếu đuối của anh. 359 01:06:26,080 --> 01:06:28,880 Tôi thấy nói Mỗi ngày tôi đều thấy. 360 01:06:29,540 --> 01:06:33,840 Bọn họ chỉ nghĩ làm cách nào để không bị đánh 361 01:06:34,000 --> 01:06:35,340 hay bị đá, bị giết. 362 01:06:35,500 --> 01:06:38,680 Mọi người đều chỉ nghĩ cho bản thân. 363 01:06:39,380 --> 01:06:42,130 Tại sao anh nghĩ chỉ cần 4 người lính 364 01:06:42,300 --> 01:06:45,100 để dẫn hàng ngàn người vào phòng khí ngạt? 365 01:06:45,760 --> 01:06:51,110 Vì không ai trong 1 ngàn người đó có can đảm chống lại. 366 01:06:51,270 --> 01:06:54,110 Không ai dám hy sinh thân mình. 367 01:06:54,310 --> 01:06:56,410 Ngay cả khi chúng tôi cướp lấy con họ. 368 01:06:56,610 --> 01:07:00,240 Vì thế tôi biết rằng người dân của anh không có quyền sống. 369 01:07:00,360 --> 01:07:01,530 Anh không có quyền... 370 01:07:23,130 --> 01:07:24,230 Ra ngoài! 371 01:07:25,970 --> 01:07:27,020 Ra ngoài! 372 01:11:33,470 --> 01:11:37,020 Không có gì, không 1 dấu vết 373 01:11:37,680 --> 01:11:40,150 Hắn có thể đã vào nhà cố gắng lấy thông điệp... 374 01:11:40,310 --> 01:11:42,030 Hắn không vào nhà! 375 01:11:43,310 --> 01:11:44,400 Hắn đi rồi. 376 01:11:46,190 --> 01:11:48,190 Tôi mất 15 năm để tìm hắn. 377 01:11:49,570 --> 01:11:51,940 Hắn đã thoát và không ai có thể tìm ra hắn nữa. 378 01:11:52,110 --> 01:11:55,210 Giờ sao? Anh định gọi điện thoại? 379 01:11:55,360 --> 01:11:58,990 Anh định nói với họ hắn đã lấy mảnh tô vỡ bằng cách nào? 380 01:11:59,160 --> 01:12:02,040 Hay lắm nhưng đừng lôi tôi vào. 381 01:12:02,120 --> 01:12:03,620 Tôi không làm gì sai. 382 01:12:03,790 --> 01:12:07,710 Nhớ đấy. Chuyện này không thể như thế. 383 01:12:07,840 --> 01:12:08,960 Là lỗi của tôi. 384 01:12:10,340 --> 01:12:11,430 Đó là ca trực của tôi. 385 01:12:11,510 --> 01:12:13,300 Chuyện này do tôi. 386 01:12:14,840 --> 01:12:16,060 Tôi đã để hắn đi. 387 01:12:18,800 --> 01:12:20,850 Và không ai tìm ra hắn nữa. 388 01:12:21,770 --> 01:12:23,890 Sẽ không ai tìm ra hắn nữa. 389 01:12:34,150 --> 01:12:36,330 Nếu hắn không trốn thoát thì sao? 390 01:12:39,120 --> 01:12:40,710 Anh nói gì thế? 391 01:12:40,870 --> 01:12:42,870 Chỉ 4 người biết chuyện đã xảy ra trong căn phòng này. 392 01:12:42,950 --> 01:12:44,960 Chúng ta và hắn và hắn sẽ không nói ra. 393 01:12:45,120 --> 01:12:47,120 Sẽ không ai nghe hắn nói gì nữa. 394 01:12:47,920 --> 01:12:48,960 Không. 395 01:12:49,040 --> 01:12:50,390 Không ai cần biết chuyện gì đã xảy ra. 396 01:12:50,540 --> 01:12:51,720 Hắn đã trốn thoát. 397 01:12:51,920 --> 01:12:53,170 Đó là sự thật. 398 01:12:53,260 --> 01:12:55,470 Nhưng ta không cần mang sự thật về quê hương 399 01:12:55,550 --> 01:12:57,100 Sự thật có thể là bất cứ gì ta muốn. 400 01:12:57,890 --> 01:13:00,430 Sự thật là Vogel đã cố trốn thoát. 401 01:13:00,510 --> 01:13:02,230 Cô vật lộn với hắn và bị thương. 402 01:13:02,890 --> 01:13:05,390 Sự thật là vài giây trước khi hắn thoát được. 403 01:13:05,560 --> 01:13:08,230 Rachel đã chụp khẩu súng và bắn hắn. 404 01:13:08,400 --> 01:13:11,070 Sự thật là ta đã giết hắn Quăng xác hắn đi. 405 01:13:11,230 --> 01:13:13,910 Loại bỏ tất cả dấu vết của bác sĩ phẩu thuật của Birkenau_ 406 01:13:14,650 --> 01:13:16,120 Chúng ta không thể nói dối chuyện này. 407 01:13:16,280 --> 01:13:18,410 Ta phải làm thế! 408 01:13:18,570 --> 01:13:21,250 Không phải vì chúng ta mà vì cả Israel. 409 01:13:21,330 --> 01:13:22,870 Đây là sự sỉ nhục của quốc gia! 410 01:13:22,950 --> 01:13:24,700 Không ai được thấy ta thất bại. 411 01:13:25,330 --> 01:13:28,300 Cuối cùng, Vogel chết dần ở khu rừng nào đó, 412 01:13:28,370 --> 01:13:31,000 luôn nhìn ngó 2 bên chờ đợi 1 viên đạn vào đầu. 413 01:13:31,170 --> 01:13:34,090 Ai biết được? Có lẽ đó là số mệnh. 414 01:13:34,760 --> 01:13:37,260 Điều quan trọng là công lý. 415 01:13:38,050 --> 01:13:40,390 Công lý có vẻ đã được thực hiện. 416 01:13:41,300 --> 01:13:42,650 Hắn đã thoát. 417 01:13:43,810 --> 01:13:45,480 Điều đó còn quan trọng gì khi hắn đã thoát. 418 01:13:45,640 --> 01:13:48,860 Anh ta nói đúng Việc đó không có gì khác biệt. 419 01:13:49,020 --> 01:13:51,520 Ta chỉ cần đồng ý ta sẽ không nói sự thật. 420 01:13:51,610 --> 01:13:53,980 Dù chuyện gì xảy ra ta không kể với bất cứ ai. 421 01:13:54,150 --> 01:13:58,660 Sự thật sẽ chỉ chúng ta biết đồng ý không? 422 01:14:00,820 --> 01:14:04,870 Nói đi Tôi muốn mọi người nói. 423 01:14:07,330 --> 01:14:08,670 Nói đi. 424 01:14:11,710 --> 01:14:13,050 Đồng ý. 425 01:14:15,960 --> 01:14:17,180 David. 426 01:14:18,840 --> 01:14:20,510 Rachel, nói đi. 427 01:14:21,760 --> 01:14:23,100 Đó là lời thề. 428 01:14:24,140 --> 01:14:25,260 Nói đi. 429 01:14:32,900 --> 01:14:33,990 Nói đi. 430 01:14:45,490 --> 01:14:47,670 Sao lại thế? Ông nói sẽ không bao giờ nói ra! 431 01:14:47,740 --> 01:14:48,960 Ông nói sẽ không ai biết về hắn. 432 01:14:49,040 --> 01:14:50,250 Chúng ta không biết phải hắn không! 433 01:14:50,330 --> 01:14:51,550 Chúa ơi. 434 01:14:51,620 --> 01:14:53,750 Nếu đọc, bà sẽ thấy... 435 01:14:53,830 --> 01:14:55,050 Hắn còn sống hắn đang ở Ukraine! 436 01:14:55,130 --> 01:14:56,170 Còn gì để đọc? 437 01:14:56,250 --> 01:14:57,760 Đó là câu chuyện trên mạng thôi. 438 01:14:57,960 --> 01:15:01,010 1 bệnh nhân tâm thần tự nhận là bác sĩ phẩu thuật của Birkenau! 439 01:15:01,170 --> 01:15:02,800 1 ông già điên nào đó. 440 01:15:04,180 --> 01:15:05,550 Làm sao ông tìm được? 441 01:15:06,470 --> 01:15:09,600 David trở lại sau chừng ấy năm tôi muốn biết tại sao 442 01:15:09,680 --> 01:15:11,030 tôi đã kiểm tra căn hộ ông ta 443 01:15:11,100 --> 01:15:13,980 chúng tôi tìm được câu chuyện trong máy tính ông ta 444 01:15:15,520 --> 01:15:18,200 Ông ta có nói gì vào đêm cuối cùng đó không? 445 01:15:21,070 --> 01:15:22,980 Rachel, ông ta có nói gì không? 446 01:15:23,030 --> 01:15:25,910 Tại sao? Tại sao ông ấy tự sát? 447 01:15:25,990 --> 01:15:27,460 Vì ông ta không chịu được. 448 01:15:27,620 --> 01:15:29,340 Tôi đã bảo chúng ta phải đương đầu với nó 449 01:15:29,410 --> 01:15:30,790 và ông ta không chịu được. 450 01:15:30,870 --> 01:15:33,290 Ông ta nghĩ câu chuyện sẽ lan ra và ông ta đã sợ hãi. 451 01:15:35,710 --> 01:15:36,880 Đương đầu với nó? 452 01:15:39,130 --> 01:15:41,720 Ông nói thế nghĩa là sao? 453 01:15:43,380 --> 01:15:45,730 Tôi đã bảo anh ta tìm Vogel. 454 01:15:46,390 --> 01:15:48,390 Tôi đã bảo phải làm cho xong. 455 01:16:00,190 --> 01:16:02,240 Ông có biết ông ấy bị bệnh không? 456 01:16:02,530 --> 01:16:05,530 Ông biết phải không? Ông biết ông ấy bị bệnh. 457 01:16:05,700 --> 01:16:06,700 Ông biết điều đó. 458 01:16:06,780 --> 01:16:08,160 Ông biết ông ấy không đủ sức khỏe! 459 01:16:08,240 --> 01:16:09,660 Ông ấy đã chọn con đường hèn nhát. 460 01:16:09,740 --> 01:16:11,120 Ông chỉ cần để việc này yên! 461 01:16:11,200 --> 01:16:12,580 Chỉ là 1 lão già ở bệnh viện. 462 01:16:12,660 --> 01:16:14,840 Sẽ không ai tin, không ai thèm nghe 463 01:16:14,920 --> 01:16:18,040 Có 1 phóng viên từ 1 tờ báo ở Kiev. 464 01:16:19,250 --> 01:16:20,750 Yuri Titov. 465 01:16:22,170 --> 01:16:24,800 Anh ta đã nghe câu chuyện và muốn phỏng vấn Vogel. 466 01:16:27,720 --> 01:16:30,560 Rồi mọi việc xảy đến. 467 01:16:32,720 --> 01:16:37,100 Ta không biết hắn đang ở bệnh viện nào nhưng tay phóng viên biết. 468 01:16:37,770 --> 01:16:39,400 Bà phải tìm ra hắn ở đâu. 469 01:16:39,480 --> 01:16:41,200 Ông nói gì thế? 470 01:16:41,360 --> 01:16:44,530 David đã tự bỏ cuộc còn tôi không thể làm được. 471 01:16:44,700 --> 01:16:46,240 Bà là người duy nhất làm được. 472 01:16:46,320 --> 01:16:47,950 Ông điên? 473 01:16:48,490 --> 01:16:50,870 Ta không thể... - Tôi không thể làm thế. 474 01:16:51,120 --> 01:16:53,620 Nhìn tôi này Tôi không đủ khả năng. 475 01:16:53,910 --> 01:16:56,670 Tôi đã không làm đặc vụ 30 năm rồi. 476 01:16:57,710 --> 01:17:00,050 Ông điên rồi Tôi không làm được. 477 01:17:00,710 --> 01:17:02,300 Bà phải làm, Rachel. 478 01:17:03,800 --> 01:17:07,800 Vì suốt 30 năm qua bà đã nhận công lao rồi. 479 01:17:11,760 --> 01:17:13,310 Và còn Sarah nữa. 480 01:17:15,560 --> 01:17:17,150 Tôi sẽ không làm! 481 01:17:50,300 --> 01:17:51,300 Khỉ thật! 482 01:18:21,120 --> 01:18:22,720 Tôi biết việc này sẽ xảy ra. 483 01:18:23,500 --> 01:18:26,630 Tôi biết ta sẽ bị trừng phạt và phải trả giá. 484 01:18:27,300 --> 01:18:29,220 Tôi nghĩ mình đã bị trừng phạt rồi. 485 01:18:30,180 --> 01:18:32,050 Chúa không đặt bom xe. 486 01:18:32,340 --> 01:18:33,940 Tôi không thích xe lăn. 487 01:18:36,970 --> 01:18:40,190 Nếu được quay ngược thời gian, tôi sẽ thay đổi mọi việc. 488 01:18:42,980 --> 01:18:45,230 Nhưng có 1 việc tôi sẽ không bao giờ thay đổi. 489 01:18:48,740 --> 01:18:50,610 Con bé sẽ không biết sự thật. 490 01:18:52,780 --> 01:18:54,620 Nó không bao giờ biết. 491 01:19:15,350 --> 01:19:16,520 Xuống đây mẹ! 492 01:20:28,340 --> 01:20:32,260 Lúc đó, khi tôi nằm trên sàn 493 01:20:33,380 --> 01:20:36,180 tôi không nghĩ gì cho bản thân nữa. 494 01:20:38,180 --> 01:20:40,100 Tôi nghĩ về mẹ mình. 495 01:20:42,350 --> 01:20:47,030 Tôi nghĩ về những gì bà ấy đã chịu đựng trong cuộc chiến. 496 01:20:49,060 --> 01:20:51,280 Cũng câu hỏi đó với anh Peretz. 497 01:21:01,870 --> 01:21:02,870 Khốn kiếp. 498 01:21:05,790 --> 01:21:06,880 Khốn kiếp. 499 01:21:09,920 --> 01:21:11,260 Nhanh lên. 500 01:21:20,720 --> 01:21:22,060 Về giường đi, Sarah. 501 01:21:36,900 --> 01:21:37,950 Chào mừng cô. 502 01:21:39,950 --> 01:21:43,250 Cả 2 trông đẹp quá 503 01:21:49,080 --> 01:21:51,010 Chủ nhật cô rảnh không? 504 01:22:00,890 --> 01:22:04,310 Tiệc của tôi nhưng anh là bạn duy nhất tôi có. 505 01:22:07,600 --> 01:22:08,940 Còn lại đều là bạn của Stephan. 506 01:22:11,600 --> 01:22:13,570 Bạn gái Stephan. 507 01:22:16,740 --> 01:22:19,080 Đừng nghĩ anh ta thích họ. 508 01:22:19,150 --> 01:22:20,950 Anh ta đang muốn trừng phạt tôi. 509 01:22:23,070 --> 01:22:24,420 Vì cái gì? 510 01:22:24,580 --> 01:22:26,170 Mọi thứ. 511 01:22:26,240 --> 01:22:29,170 Vì mang thai Vì không yêu anh ta. 512 01:22:31,460 --> 01:22:32,960 Vì anh, David. 513 01:22:41,300 --> 01:22:44,650 Tôi nghĩ cuộc chiến thầm lặng là của người lính không phải dành cho tôi. 514 01:22:45,720 --> 01:22:47,900 David, tôi đang nói chuyện với anh. 515 01:22:47,970 --> 01:22:49,230 Tôi sẽ dọn đi. 516 01:22:50,440 --> 01:22:52,780 Cái gì? Đi khỏi Mossad? 517 01:22:52,980 --> 01:22:55,480 Phải, Mossaol_ Israel. 518 01:22:58,190 --> 01:22:59,540 Anh sẽ đi đâu? 519 01:23:00,990 --> 01:23:03,490 KHông biết. 520 01:23:04,490 --> 01:23:09,500 Đầu tiên là Hy Lạp sau đó thì chưa biết. 521 01:23:11,660 --> 01:23:13,880 Khi nào? - Tối nay 522 01:23:15,340 --> 01:23:16,380 Đừng điên thế. 523 01:23:16,460 --> 01:23:17,760 Rachel... 524 01:23:17,840 --> 01:23:19,010 Tối nay? Tại sao lại thế? 525 01:23:19,090 --> 01:23:20,220 Rachel... Rachel... 526 01:23:20,220 --> 01:23:22,470 Anh không thể đi Anh không cần làm thế. 527 01:23:22,550 --> 01:23:25,140 Tại sao? - Vì tôi không chịu được nữa. 528 01:23:27,560 --> 01:23:28,730 Tất cả những chuyện này. 529 01:23:30,850 --> 01:23:32,270 Nếu ở lại... 530 01:23:36,690 --> 01:23:37,940 Tôi không biết nữa. 531 01:23:38,020 --> 01:23:40,950 Là do hôm nay do cuộc nói chuyện phải không? 532 01:23:41,320 --> 01:23:42,620 Đừng để ý. Stephan không... 533 01:23:42,700 --> 01:23:43,910 Hãy đi cùng tôi. 534 01:23:47,700 --> 01:23:49,040 Cái gì? 535 01:23:51,120 --> 01:23:52,460 Đi với tôi. 536 01:23:53,580 --> 01:23:55,050 Tôi không thể. 537 01:23:55,210 --> 01:23:56,430 Cô có thể. 538 01:23:57,880 --> 01:23:59,250 Cô có thể. 539 01:23:59,420 --> 01:24:00,890 Bức ảnh đẹp lắm, Rachel. 540 01:24:01,050 --> 01:24:03,470 Tuyệt vời 2 người như 1 cặp thiên thần. 541 01:24:03,630 --> 01:24:05,560 Cô ấy đáng yêu quá, Stephan. 542 01:24:05,720 --> 01:24:07,810 Cô thích nó? - Tôi sẽ lấy cái này. 543 01:24:07,970 --> 01:24:09,520 Rất vui được biết anh có công việc khác. 544 01:24:09,600 --> 01:24:11,070 Phòng khi anh cần giúp. 545 01:24:12,060 --> 01:24:13,940 Sẽ cần anh giúp sớm hơn anh nghĩ đấy. 546 01:24:16,230 --> 01:24:17,980 Rachel, hãy lại chào Michael nào. 547 01:24:18,400 --> 01:24:20,240 Anh ta đang muốn gặp em. 548 01:24:24,320 --> 01:24:25,490 Được. 549 01:26:52,720 --> 01:26:53,850 Không. 550 01:28:16,300 --> 01:28:18,020 Tôi sẽ cho mọi người biết 1 chuyện, 551 01:28:18,100 --> 01:28:20,390 lúc tôi nằm trên sàn 552 01:28:21,270 --> 01:28:23,640 tôi không nghĩ cho bản thân nữa. 553 01:28:24,980 --> 01:28:28,820 Tôi nghĩ về những gì mẹ tôi đã chịu đựng trong cuộc chiến ở Châu Âu. 554 01:28:28,980 --> 01:28:32,330 Và tôi nghĩ đó là điều đã cho tôi sức mạnh đứng lên. 555 01:28:39,490 --> 01:28:41,170 Stephan có biết anh ở đây không? 556 01:28:41,830 --> 01:28:43,170 Tôi nghĩ là có. 557 01:28:43,830 --> 01:28:47,550 Chuyện giữa 2 ta đang dần tồi tệ. 558 01:28:47,630 --> 01:28:49,170 Anh làm gì ở đây, David? 559 01:29:11,400 --> 01:29:13,650 Ông ta đang ở bệnh viện Babenko. 560 01:29:14,320 --> 01:29:16,540 Nó nằm bên ngoài Vinnycja. 561 01:29:16,700 --> 01:29:20,700 Khoảng 250 km về hướng Tây Nam. 562 01:29:21,370 --> 01:29:22,870 Hắn đang dùng tên gì? 563 01:29:23,040 --> 01:29:26,880 Ivan Schevchuk_ Tuổi của hắn cũng trùng khớp. 564 01:29:27,080 --> 01:29:29,050 Và khi nào Titov sẽ phỏng vấn hắn? 565 01:29:29,210 --> 01:29:32,210 Ngày mai và hắn biết mặt tôi. 566 01:29:34,170 --> 01:29:37,390 Việc này sẽ sớm kết thúc Và khi... 567 01:29:54,320 --> 01:29:55,790 Anh làm gì ở đây, David? 568 01:29:56,440 --> 01:29:58,240 Cô gặp ai khác rồi? 569 01:29:58,400 --> 01:30:00,870 Có 1 người nhưng anh ta đã bỏ đi. 570 01:30:00,950 --> 01:30:02,950 Và tôi không bao giờ nghe tin về anh ta nữa. 571 01:30:03,620 --> 01:30:04,960 Tôi đã viết thư cho cô. 572 01:30:05,040 --> 01:30:06,410 Nhưng anh không bao giờ gửi. 573 01:30:06,580 --> 01:30:08,210 Rachel... - Đã 25 năm rồi? 574 01:30:08,290 --> 01:30:10,090 Tôi muốn gặp cô - Ngừng ấy thời gian mà không 1 lời nào. 575 01:30:10,170 --> 01:30:12,510 Tôi đã bệnh suốt thời gian dài, Rachel. 576 01:30:12,590 --> 01:30:15,210 Tôi đã ở bệnh viện. 577 01:30:16,510 --> 01:30:18,430 Ở đâu? - Mexico. 578 01:30:18,590 --> 01:30:20,510 Anh làm gì ở Mexico? 579 01:30:20,680 --> 01:30:25,600 Tôi du lịch rất nhiều Nam Mỹ, Bắc Phi. Tôi đi khắp nơi. 580 01:30:26,270 --> 01:30:29,110 Tìm kiếm hắn. 581 01:30:31,520 --> 01:30:32,610 Tại sao? 582 01:30:36,110 --> 01:30:38,610 Anh sẽ làm gì nếu tìm được hắn? 583 01:30:41,780 --> 01:30:43,950 Tôi sẽ nói sự thật. 584 01:30:44,620 --> 01:30:47,040 Tôi sẽ đến 1 tờ báo và nóiL 585 01:30:47,120 --> 01:30:49,920 ”Đây là bác sĩ phẩu thuật của Birkenau. " 586 01:30:50,080 --> 01:30:53,090 Và cuối cùng tôi có thể đưa hắn ra tòa. 587 01:30:53,250 --> 01:30:55,000 Và chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng ta? 588 01:30:55,170 --> 01:30:56,970 Ta sẽ được tự do. 589 01:30:58,880 --> 01:31:00,260 Dù chuyện gì xảy ra với ta 590 01:31:00,340 --> 01:31:02,930 với tôi đó là sự giải thoát. 591 01:31:03,840 --> 01:31:04,970 Cô không đồng ý sao? 592 01:31:10,020 --> 01:31:12,320 Cô không mệt mỏi khi nói dối? 593 01:31:14,860 --> 01:31:18,230 Nếu tìm ra hắn, cô cũng sẽ làm thế phải không? 594 01:31:20,900 --> 01:31:22,330 Có lẽ... 595 01:31:23,820 --> 01:31:25,620 nếu là 20 năm trước. 596 01:31:25,780 --> 01:31:27,130 Nhưng giờ sao? 597 01:31:28,700 --> 01:31:31,300 Dù sao, không chỉ chúng ta còn có Sarah nữa. 598 01:31:32,540 --> 01:31:34,260 Con bé không làm gì sai. 599 01:31:35,500 --> 01:31:37,630 Nó đã viết sách Anh có biết không? 600 01:31:37,710 --> 01:31:38,880 Có. 601 01:31:39,550 --> 01:31:42,430 Nếu sự thật lộ ra sự nghiệp con bé sẽ tiêu tan. 602 01:31:44,840 --> 01:31:48,390 Vì thế tôi sẽ không nói ra sự thật. 603 01:31:54,650 --> 01:31:56,150 Nhưng anh không bao giờ tìm ra hắn. 604 01:31:59,400 --> 01:32:01,030 Phải, tôi chưa tìm được. 605 01:32:06,370 --> 01:32:08,210 Ngày mai cuốn sách được phát hành. 606 01:32:09,040 --> 01:32:11,040 Anh đến không? - Tôi không biết Stephan... 607 01:32:11,200 --> 01:32:13,670 Nếu ta có thể quay lại trước đây thì sao? 608 01:32:14,330 --> 01:32:17,880 Nếu tôi chờ cô Nếu cô đến. 609 01:32:19,340 --> 01:32:20,710 Nó có khác biệt không? 610 01:32:22,670 --> 01:32:24,430 Ta không thể quay lại trước đây. 611 01:38:50,190 --> 01:38:52,110 Sao? - Không phải hắn. 612 01:38:54,770 --> 01:38:56,120 Chờ đã. 613 01:38:57,650 --> 01:39:02,660 Có chuyện gia đình làm ơn cho tôi vài phút. Cám ơn 614 01:39:10,620 --> 01:39:12,620 Bà chắc chứ? - Không phải hắn. 615 01:39:13,290 --> 01:39:15,290 Chỉ là 1 lão già đã nghe về hắn. 616 01:39:16,210 --> 01:39:17,210 Tạ ơn Chúa. 617 01:39:17,300 --> 01:39:19,720 Ơn Chúa, tuyệt vời quá. 618 01:39:20,380 --> 01:39:22,230 Bà không sao chứ, Rachel? 619 01:39:22,890 --> 01:39:25,140 Ông đã sai - Ơn Chúa, đúng là vậy 620 01:39:25,220 --> 01:39:26,810 Về David. 621 01:39:27,470 --> 01:39:28,820 Ông đã sai về David. 622 01:39:28,970 --> 01:39:30,320 Về David? 623 01:39:30,480 --> 01:39:34,610 Ông ấy không tự sát vì sợ câu chuyện truyền ra ngoài. 624 01:39:36,690 --> 01:39:40,700 Khi ông ấy tìm đến tôi ông ấy đã hỏi tôi 1 điều. 625 01:39:42,570 --> 01:39:43,910 Là gì? 626 01:39:44,570 --> 01:39:45,920 Sự cho phép của tôi. 627 01:39:48,040 --> 01:39:49,660 Và tôi đã không chấp nhận. 628 01:39:51,080 --> 01:39:54,250 Tôi không để ông ấy nói ra sự thật 629 01:39:56,540 --> 01:39:58,670 Và ông ấy mệt mỏi khi sống trong giả dối. 630 01:39:58,840 --> 01:40:02,140 Sự thật là thứ xa xỉ, Rachel. 631 01:40:02,930 --> 01:40:05,390 1 số người phải ưu tiên cho cái khác. 632 01:40:05,470 --> 01:40:07,850 Vì tổ quốc, vì người dân, vì con cái. 633 01:40:12,020 --> 01:40:15,440 Sarah rất tự hào về bà, Rachel. 634 01:40:15,600 --> 01:40:17,280 Tôi muốn con bé tự hào về tôi. 635 01:40:17,360 --> 01:40:18,700 Dĩ nhiên là thế. 636 01:40:20,400 --> 01:40:24,250 Tôi muốn làm gì đó để con bé được tự hào. 637 01:40:26,030 --> 01:40:27,870 Vogel hẳn đã ở đây, Stephan. 638 01:40:30,160 --> 01:40:32,380 Rachel... - Mọi người phải biết sự thật, Stephan. 639 01:40:32,450 --> 01:40:34,630 Rachel, nghe tôi này. - Tạm biệt. 640 01:40:40,800 --> 01:40:42,890 Thưa ngài, cuộc họp hội đồng đã bắt đầu. 641 01:42:03,050 --> 01:42:04,390 Tại sao cô lại đến? 642 01:42:07,970 --> 01:42:09,680 Tại sao cô phải đến? 643 01:42:14,970 --> 01:42:16,400 Là Schevchuk? 644 01:42:18,310 --> 01:42:20,530 Tôi biết tôi không nên nói với hắn. 645 01:42:21,980 --> 01:42:25,740 Tôi có thể ngăn hắn Tôi sẽ không nói gì với hắn nữa. 646 01:45:20,030 --> 01:45:22,410 "Tên tôi là Rachel Singer. 647 01:45:24,080 --> 01:45:27,050 "Xin hãy xuất bản những điều ông sắp được đọc. 648 01:45:32,000 --> 01:45:34,050 "Vào 1965, 649 01:45:35,590 --> 01:45:40,100 "Tôi tham gia nhiệm vụ bắt cóc Dieter Vogel, 650 01:45:41,600 --> 01:45:43,720 "bác sĩ phẩu thuật của Birkenau, 651 01:45:45,350 --> 01:45:48,350 ”và đưa ông ta đến Israel để xét xử trước tòa. 652 01:45:55,360 --> 01:45:59,710 ”Chúng tôi luôn nói rằng Vogel bị giết vì cố bỏ trốn. 653 01:46:04,240 --> 01:46:06,040 "Nhưng đó là lời nói dối. 654 01:46:09,370 --> 01:46:12,220 "1 lời nói dối mà tôi đã sống cùng suốt 30 năm. 655 01:46:19,220 --> 01:46:23,520 "Và giờ tôi biết rằng mình phải nói ra sự thật. " 656 01:46:23,850 --> 01:46:32,650 Dịch Bởi Nhóm Dịch Mr.Fu web: www.dichthuatmrfu.com